Tuổi 18 và 19 – tôi đã thay đổi ra sao?

13:07 | 02/10/2021
Hiện tại, tôi đang sinh hoạt tại Câu lạc bộ Sân khấu do thầy là người giảng dạy trực tiếp. 19 tuổi, 14 năm gắn liền với trường lớp, lần đầu tiên tôi có cảm giác ngồi đếm ngày, canh giờ để vào học.

Chiếc phao cứu mạng của tuổi 18 bấp bênh

Bước sang tuổi 18, đó là những ngày gần cuối của lớp 12. Cấp 3 của tôi là một vòng tròn nối liền 3 điểm: nhà, trường học và nơi học thêm. Là học sinh của trường điểm cùng với việc nhiều năm liền là học sinh giỏi, áp lực của tôi là sự kì vọng của cha mẹ, thầy cô. Chưa bao giờ thích việc học, thế nhưng tôi không thể ngừng cố gắng. Là một học sinh giỏi của ban tự nhiên thế nhưng tôi luôn ám ảnh với những con số. Thấm thoát vậy mà tới lớp 12, có lẽ vì sự ám ảnh của việc học, tôi mất phương hướng. Chênh vênh, lạc lỏng, tôi bắt đầu đánh mất phong độ trong học tập, thành tích ngày càng đi xuống. Gia đình cho phép tôi được tự do chọn ngành học, thế nhưng tôi lại không biết mình muốn gì và có thể làm được gì. Áp lực tâm lý, tôi tủi thân và trách cha mẹ không quan tâm mình.

Bạn Phương Trinh sinh viên QLVHNT 15.2, Chuyên ngành Tổ chức sự kiện, văn hóa, thể thao, du lịch

Chán nản trong những môi trường khuôn khổ, tôi tìm hiểu về những ngành học cần sự năng động, thoải mái. Quan hệ công chúng là ngành tôi hướng tới. Sau khi đậu xét tuyển học bạ vào một trường dân lập, tôi càng lơ là việc học. Bất ngờ trường tăng học phí, biết mẹ đã lớn tuổi, cha thì mang trong người nhiều bệnh, nay gánh thêm trên vai áp lực học phí của tôi, tôi không thể nào làm vậy. Vô tình tôi biết đến Trường Đại học Văn hóa TPHCM, tôi xét tuyển online một cách tùy hứng vì ở đây có chuyên ngành Tổ chức Sự kiện văn hóa, thể thao, du lịch. Ôn thi Trung học phổ thông Quốc gia trong vòng 5 ngày, tôi đi thi với tâm lí đậu thì học, rớt thì đi học nghề, không mục tiêu, không khát vọng. Ngày có kết quả, với số điểm đạt được môn toán là 8.6 và môn văn là 8.08, tôi quyết định sửa nguyện vọng đại học vào những trường có danh tiếng. Và rồi, với số điểm là sấp sỉ 23 điểm tôi rớt hết 7 nguyện vọng Đại học, kể cả nguyện vọng cuối là một trường top sau. Đó là sự thật. Tôi lặng người vì hụt hẫng.

Ngày nhận được thư báo trúng tuyển của Trường ĐH Văn hóa TPHCM, tôi như vớ được cái phao cứu mạng. Tôi nhớ là, ngày đi đăng kí nhập học ở trường, khi cô hỏi là tôi trúng tuyển ngành gì, tôi không nhớ. Một sự việc nhỏ nhưng đủ để cho thấy sự hời hợt của tôi với cuộc đời chính mình. Vào học, tôi bị xa lánh vì sự lạnh nhạt của mình. Cái sự khô khan của những môn đại cương, sự cô đơn khi xa nhà, chơi vơi giữa Sài Gòn hoa lệ khiến tôi hoài nghi về sự lựa chọn của bản thân mình.

Tìm lại được ước mơ của mình

Bắt đầu có sự thay đổi khi học quân sự. Tôi gắn kết dần được với các bạn trong lớp, nhưng đó chưa đủ để tôi chắc chắn về quyết định của mình. “Giáo dục nghệ thuật” là một học phần mà đã giúp tôi trả lời bản thân mình. Đề thi cô Vương Nguyệt cho chúng tôi là biểu diễn năng khiếu nghệ thuật. Lúc đó trong đầu tôi nghĩ rằng: “Mày chết rồi Trinh ơi, giờ mày làm gì để qua môn đây?”. Một đứa chỉ có học và luôn tự cô lập mình nay phải thi qua môn bằng năng khiếu nghệ thuật. Suy nghĩ kĩ, tôi chọn sẽ thi làm MC, tôi đảm nhiệm vị trí là một trong ba MC của chương trình hôm đó, dẫn hơn 30 tiết mục. Ban đầu, hi vọng của tôi chỉ là dẫn một cách suôn sẻ, chỉ cần 5 điểm để qua môn. Nhưng ngoài dự đoán, khi tập luyện với các bạn tôi lại rất thích thú, lần đầu tiên trong cuộc đời tôi có nhiều hứng thú để làm một việc đến vậy.

Ngày thi, khi thật sự đứng trên sân khấu, ánh đèn chiếu lên mình, ánh mắt của mọi người hướng về mình, được tự tin thể hiện bản thân, khi dám nhìn thẳng vào mắt cô đang làm giám khảo bên dưới, cảm giác trong lòng tôi lúc đó, hai từ “SUNG SƯỚNG” không thể nào tả hết được. Lúc đó, tôi biết là mình đã chọn đúng rồi. Mình thật sự đi đúng con đường của mình rồi. Dẫn xong chương trình, số điểm tôi nhận được từ cô là 9.5 một điểm số ngoài sự mong đợi của bản thân, nó như lời động viên để phát triển hơn nữa. Thật lòng, khi viết những dòng này, kể lại cảm xúc của mình, tôi đã khóc. Có thể đây là những giọt nước mắt hạnh phúc. Tôi hạnh phúc vì tìm được ước mơ của mình. 18 năm từ khi sinh ra, tôi lênh đênh như một người thả theo dòng nước, nước trôi tới đâu, tôi trôi tới đó. Thế nhưng giờ đây, tôi đang bơi, tôi đang nổ lực bơi để chạm tới ước mơ của mình dù kiệt sức cũng được.

Nếu như cô Nguyệt là người khơi dậy ước mơ trong tôi, thì Đạo diễn Hoàng Duẩn – giáo viên chủ nhiệm của lớp là người đốt lửa để thôi thúc tôi thực hiện ước mơ đó. Hiện tại, tôi đang sinh hoạt tại Câu lạc bộ Sân khấu do thầy là người giảng dạy trực tiếp. 19 tuổi, 14 năm gắn liền với trường lớp, lần đầu tiên tôi có cảm giác ngồi đếm ngày, canh giờ để vào học dù chỉ mới là đang học online. Ở đây, tôi được thầy truyền dạy kiến thức và kinh nghiệm về sân khấu, thầy còn là một người cha dạy về đạo đức làm người, làm nghề; là một người cố vấn lãnh đạo chúng tôi trong những chương trình mà lớp thực hiện, thầy cũng là một người bạn quan tâm chia sẻ với chúng tôi những khi gặp phải khó khăn trong học tập và cuộc sống.

Khi nói tôi đã chọn đúng ngành để theo học, có bạn đã nói: “Sao lại biết là đúng, có kiếm tiền chưa mà biết là đúng? Thích làm MC, thích đứng trên sân khấu thì sau này phải nổi tiếng mới là chọn đúng.” Khi đó, tôi đã mỉm cười, nhưng không trả lời. Thế nhưng tôi đã tự trả lời cho bản thân mình. Tôi đã chọn đúng, ngôi trường này, ngành học này đã cho tôi tìm được ước mơ của mình, ở đây tôi có được những người thầy cô, bạn bè dạy dỗ và giúp đỡ tôi thực hiện ước mơ đó.Vậy, tôi sai ở chỗ nào?.

18 tuổi và 19 tuổi tôi đã thay đổi như thế nào? 18 tuổi tôi sống thờ ơ hời hợt, 19 tuổi tôi biết tôi muốn gì, tôi tìm được mục tiêu để theo đuổi. Với người khác đó là một chuyện bình thường, nhưng với tôi đó là một sự thành công với chính bản thân mình. Tôi đã biết được bản thân phải làm gì khi tạo hóa đã cho mình xuất hiện trên cuộc đời này. Tôi biết rằng, bài viết này chỉ thật sự có giá trị khi bản thân tôi là người thành công. Tôi, sẽ cố gắng để đây như một bài viết có giá trị.

Phương Trinh (QLVHNT 15.2)

Tags:
Bình chọn bài viết:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài viết liên quan