Olympic liệu có phải là đấu trường quá tầm đối với thể thao Việt Nam?

10:37 | 11/08/2021
Olympic Tokyo 2020 tổ chức 30 môn thi đấu với hơn 50 phân môn. Đoàn thể thao Việt Nam (TTVN) có 18 thành viên đăng ký 11 môn gồm 20 nội dung thi đấu. Niềm hy vọng lớn nhất tập trung vào môn cử tạ, kèm theo hy vọng bất ngờ xướng tên từ môn khác.

Những kết quả khiêm tốn

Qua 4 thập kỷ góp mặt tại các kỳ Olympic, đoàn TTVN mới chỉ có 5 lần đoạt huy chương, trong đó xạ thủ bắn súng Hoàng Xuân Vinh là vận động viên duy nhất giành HCV cùng HCB tại Olympic Rio 2016; HCB của võ sĩ Trần Hiếu Ngân tại Olympic Sydney 2000; HCB của lực sĩ cử tạ Hoàng Anh Tuấn ở Olympic Bắc Kinh và HCĐ của võ sĩ Trần Lê Quốc Toàn ở Olympic London 2012.

Dẫn lại kết quả khiêm tốn trên của TTVN để nói rằng, giấc mơ Olympic đã khó khăn thì giấc mơ có huy chương lại càng khó gấp bội phần. Tại sao lãnh đạo đoàn TTVN tiếp tục hy vọng vào một bộ môn cử tạ, khi cử tạ nam từng giành HCB, trong khi đó, bắn súng từng giành HCV và những tiềm năng sáng chói ở SEA Games như Ánh Viên, Huy Hoàng… lại không được hy vọng nhiều?

Trước hết, với bộ môn cử tạ nữ, sở dĩ có hy vọng là bởi Hoàng Thị Duyên hạng 59 kg đang đứng thứ ba về thành tích trong số các vận động viên tham dự, lại là người vừa giành HCV châu Á nên khá tự tin để thi đấu tốt, vượt lên và giành được kết quả như mong đợi. Trong khi đó, ở môn cử tạ nam với Thạch Kim Tuấn, càng có hy vọng nhiều hơn khi anh luôn nằm trong top đầu thế giới hạng 61 kg, từng vượt qua vòng loại với vị trí thứ 3.

Với bắn súng và sự trở lại của Hoàng Xuân Vinh, có lẽ ít có hy vọng hơn khi sau tấm HCV lịch sử, tay súng này không duy trì được phong độ cao và lần này đến Olympic với tư cách được mời. Với môn bơi lội, Ánh Viên dù rất xuất sắc ở khu vực và châu lục, nhưng đã qua thời kỳ bùng nổ, nhất là với Olympic thì khó khăn càng ngặt nghèo. Hy vọng nếu có nhìn vào Huy Hoàng khi anh còn trẻ, bứt phá lớn hơn.

Môn thể thao được coi là số 1 tại Olympic là bóng đá, tiếc thay TTVN vẫn… đứng ngoài. U23 Việt Nam đã từng giành HCB tại Thường Châu, HCV SEA Games hay hạng 4 ASIAD nhưng lại thất bại tại vòng loại Olympic khu vực châu Á ở Thái Lan. Nhưng với việc từng giành HCB châu Á, U23 Việt Nam nếu tiếp tục giữ vững và nâng cao thành tích, thì việc nằm trong 3 đội mạnh nhất là có thể và tấm vé dự Olympic sẽ sớm trở thành hiện thực trong thời gian tới. Với bóng đá nữ, đội tuyển Việt Nam khó khăn hơn khi trải qua nhiều vòng và gặp nhiều đối thủ lớn nên hy vọng vẫn còn xa.

VĐV bắn súng Hoàng Xuân Vinh

Điều dễ thấy là các môn thể thao cá nhân đem lại nhiều hy vọng đến Olympic hơn là thể thao tập thể nếu không có truyền thống và thành tích vượt trội. Qua mỗi kỳ Olympic là chặng phấn đấu không ngừng nghỉ của TTVN, của từng HLV và VĐV. Ít nhưng là đỉnh cao thực sự nên càng phải dày công, dài hơi, đột biến và có nền tảng chắc chắn. Niềm vui của Hoàng Xuân Vinh ngày nào sẽ không phải là thắng lợi duy nhất, thành tích HCV duy nhất của TTVN ở Olympic, hy vọng điều đó từng bước trở thành hiện thực.

Đến với Olympic Tokyo 2020 với không ít sự kì vọng của hâm mộ nước nhà. Trải qua gần 1 tuần thi đấu, kết quả chúng ta nhận lại chỉ là sự thất vọng tràn trề, một lần nữa chúng ta rời giải mà không có bất cứ một huy chương nào.

Hai VĐV bộ môn Rowing – Lường Thị Thảo và Đinh Thị Hảo

Dù không giành được huy chương, một số VĐV vẫn để lại dấu ấn. Tay vợt cầu lông Nguyễn Thị Thùy Linh (cầu lông) giành 2 chiến thắng và xếp nhì vòng bảng, sau tay vợt số một thế giới. Võ sĩ boxing Nguyễn Văn Đương vào vòng 1/8 hạng dưới 57kg, kình ngư Nguyễn Huy Hoàng giữ được thành tích đạt chuẩn Olympic (xếp hạng 20/33 nội dung 800m và 12/28 nội dung 1.500m). Quách Thị Lan trở thành VĐV Việt Nam đầu tiên trong lịch sử giành quyền vào bán kết môn điền kinh ở Olympic. Rowing (Lường Thị Thảo và Đinh Thị Hảo) đạt thành tích tốt nhất trong 3 lần tham dự Olympic.

Bên cạnh đó, thành tích một số môn như Taekwondo, Cử tạ, Thể dục dụng cụ, Bắn cung, Judo không đạt được kỳ vọng. Trong đó, có môn được tập huấn thi đấu nước ngoài (Taekwondo) nhưng không có sự cải thiện đáng kể về thành tích và điểm hạn chế, bộc lộ rõ nhất vẫn là thể lực.

Bài học từ thể thao Mỹ

Sau 40 năm tham gia Olympic thì thể thao thành tích cao của Việt Nam vẫn giậm chân tại chỗ và thụt lùi rất xa với sự phát triển thể thao đỉnh cao của thế giới. Các nhà quản lý thể thao thành tích cao của Việt Nam lý giải: Thiếu tiền đầu tư đó chính là căn bệnh “trầm kha” của thể thao thành tích cao của Việt Nam. Chúng ta bao nhiêu năm nay đều phụ thuộc vào nguồn đầu tư của nhà nước và bầu sữa này ngày càng cạn bởi còn quá nhiều việc phải lo.

Nhìn lại bài học của thể thao Đại học Mỹ – Quốc gia, hầu hết các VĐV Mỹ đều có thể có tấm bằng đại học trước khi bước lên chuyên nghiệp, trong đó có cơ chế mở cho phép các VĐV được lấy học bổng thể thao và vẫn có thể được rời trường để chuyển sang chơi chuyên nghiệp nếu không muốn đi sâu trong con đường học hành. Việc các VĐV thể thao thành tích cao tại Mỹ đều được nhận học bổng tại các trường ĐH tạo điều kiện cho sự giao thoa giữa những tài năng thể thao và các tài năng trong lĩnh vực khác như: Quản lý, tiếp thị, marketing và truyền thông sự kiện. Nhờ có thể thao, các trường đại học ở Mỹ tự phát triển, và họ đứng tách biệt hoàn toàn so với nền đại học ở gần như khắp nơi trên thế giới, với phần lớn các trường đại học dùng ngân sách của nhà nước.

Người ta thậm chí đã thống kê rằng chỉ riêng các VĐV Mỹ đến từ trường đại học bang California (UCLA) cũng đã đoạt tới 15 huy chương ở Olympic Bắc Kinh 2008, trong đó có 4 Vàng, 9 Bạc và 2 Đồng. Nếu UCLA là một quốc gia riêng, họ đã đứng thứ 17 trên bảng tổng sắp huy chương ở Bắc Kinh. Nhìn vào UCLA thì thấy kết quả đó chẳng ngạc nhiên: họ có 12 đội thể thao (thậm chí có cả đội golf), sở hữu SVĐ Rose Bowl có sức chứa 94.000 chỗ ngồi cho đội bóng bầu dục, một trung tâm tennis nằm trong khuôn viên trường với sức chứa 5.800 chỗ ngồi và thậm chí là một khu thể thao dưới nước có sức chứa 2.500 chỗ ngồi.

Ngoài ra, ở đất nước này, khi một gia đình phát hiện con mình có tài năng thể thao, bố mẹ sẵn sàng đầu tư để con mình có thể phát triển tài năng thiên bẩm, hệ thống các trường học phát triển thể thao trong hoạt động giáo dục thể chất là một phần quan trọng vừa để nâng cao thể lực cho học sinh vừa để nuôi dưỡng tài năng thể thao đỉnh cao trong tương lai.

Vậy thì Việt Nam học được gì?

1.Thay đổi cách tuyển chọn VĐV thể thao thành tích cao, hãy liên kết không chỉ với trường học công lập mà hãy mở rộng khối tư thục và các trường quốc tế .

2.Huy động được nguồn lực đầu tư:

– Từ gia đình: Các gia đình có tiềm lực tài chính sẵn sàng đầu tư vào tài năng của con mình nếu họ thấy đó là một cơ hội phát triển sự nghiệp bền vững cho con trong tương lai. Khi có nguồn lực từ gia đình chúng ta sẽ có thêm nhiều hạt giống tốt cho thể thao đỉnh cao tương lai.

– Từ các doanh nghiệp: Doanh nghiệp sẵn sàng đầu tư khi họ thấy được các VĐV có thể chuyển tải các thông điệp của doanh nghiệp tới công chúng mục tiêu. Điều này cần có sự tham gia tư vấn và quản lý của các công ty tiếp thị thể thao chuyên nghiệp.

3.Nâng cao sự hiểu biết về truyền thông, tiếp thị và cách thức xây dựng thương hiệu cá nhân cho những người làm công tác thể thao cũng như vận động viên thể thao.

Còn quá nhiều việc cần phải làm để thay đổi tận gốc nhằm đưa thể thao thành tích cao của Việt Nam theo được tốc độ phát triển của thể thao đỉnh cao trên thế giới. Phải có chiến lược đúng thì đi chậm cũng được nhưng rồi sẽ đến đúng đích.

Lợi Vũ

Bình chọn bài viết:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài viết liên quan