Phan Minh Thông – Người đi tìm gia vị của cuộc sống…

08:09 | 09/02/2021

Chủ tịch Tập đoàn Phúc Sinh (Phúc Sinh Group) Phan Minh Thông là một doanh nhân được mệnh danh là “vua xuất khẩu hồ tiêu” của Việt Nam. Một con người giản dị dễ thương. Suy nghĩ hiện đại táo bạo phóng khoáng. Anh kinh doanh giỏi, nhạy bén với thời cuộc, dám nghĩ dám làm.

“… Đôi khi, thành công phụ thuộc vào một cái gì đó bên trong mỗi chúng ta, không phải là kết quả của việc nhiều tiền bạc, khả năng hô hào hay bằng cấp” – Phan Minh Thông tự sự trong tác phẩm đầu tay “Sáng tạo không giới hạn trong kinh doanh” vừa phát hành.

Giải tỏa áp lực kinh doanh bằng… viết sách

Gặp Phan Minh Thông, tôi càng thấm hơn chất của người xứ Cảng “ăn sóng nói gió, nói được làm được”. Anh bắt đầu đến với kinh doanh từ sự “liều lĩnh” của một chàng sinh viên nghèo. Một đoạn đường thấm đẫm mồ hôi, nước mắt, sự lo âu và quyết đoán. Những lần đi đàm phán… thất bại. Đi đòi nợ và bị nợ đòi. Bị trả lại hàng. Bị thói vô cảm và phải làm quen với ma trận luật lệ trong “thương trường như chiến trường” này. Đó là những con số 0 cay đắng, là dấu âm trừ kinh hoàng và nay là những dãy số hàng trăm triệu kim ngạch xuất khẩu chói lọi.

Anh chia sẻ: “Thế hệ của tôi sinh ra đúng vào năm đất nước thống nhất hai miền Nam Bắc, cái mới đến mà chưa kịp khẳng định, mọi thứ đều mới mẻ ngỡ ngàng và cũng không ít xáo trộn trong tâm tư tình cảm cũng như cách làm ăn kinh tế. Tôi đã dám vứt bỏ cái cũ, thoát ra cái vòng ràng buộc kim cô của cách làm bao cấp quốc doanh để chọn cho mình một con đường riêng”.

Chủ tịch Phan Minh Thông đã từng bao phen “lăn ra ốm” khi không đòi tiền nợ được, đồng nghĩa là chịu mất trắng hàng chục tỷ, sau này bằng sự kiên trì nhẫn nại hiếm thấy và sự quyết đoán táo bạo khó tin ấy, đã đầu tư khép kín sản phẩm đầu vào đầu ra, xây được thêm nhà máy để sản xuất hồ tiêu sạch, lại còn chen chân vào xuất khẩu cà phê và tiến tới triển khai nhiều sản phẩm thuộc ngành gia vị khác.

Với xuất thân là dân ngoại thương chính gốc  nên việc viết văn của Phan Minh Thông là nghề tay trái. Và việc anh vận dụng giữa triết lý kinh doanh với văn học trong tác phẩm của anh là điều dễ hiểu. Chính điều đó làm nên phong cách riêng của “nhà văn trẻ” Phan Minh Thông. Người đàn ông này từng đã cố gắng có một chuyến đi du lịch cùng gia đình không dính líu đến chuyện hạt tiêu, nhưng rồi những thương vụ lại giành giật anh ra khỏi ngày nghỉ.

“Người ta giải tỏa áp lực bằng chơi golf, tennis, tôi tìm đến nghệ thuật tao nhã là chơi tranh và viết văn. Các ý tưởng xếp hàng đến với tôi sau những cuộc tiếp xúc đối tác tưởng như vô tận. Cửa đã mở và tôi không còn cơ hội dừng lại, có chăng là một thoáng nghỉ tay để viết ra cuốn sách”, Phan Minh Thông chia sẻ về cảm hứng đến với văn chương.

Ông Phan Minh Thông, Chủ Tịch Phúc Sinh Group chia sẻ thông tin về Blue Sơn La – Một dự án mới của Phúc Sinh Group

Tôi nhớ cách đây chừng chục năm, khi có một nhà báo phỏng vấn Thủ tướng Lý Quang Diệu về bí quyết thành công vươn lên thành con rồng châu Á, thì Thủ tướng Lý Quang Diệu đã trả lời đó là nhờ đầu tư vào giáo dục và tiếng Anh cho thế hệ trẻ. Phan Minh Thông cũng chia sẻ điều ấy. Anh có thói quen ghi chép, giao tiếp bằng tiếng Anh, giỏi tiếng Anh. Anh nhận ra rằng nhiều doanh nghiệp Việt Nam thất bại vì… không có tiếng Anh. Họ làm việc qua thư ký, phiên dịch, không dám tiếp xúc, ngại tranh luận đàm phán, chưa làm đã sợ, luôn có cảm giác nhược tiểu trước đối tác. Thêm nữa là tư duy bóc ngắn cắn dài, sợ thất bại, không biết làm thương hiệu, lo cho bản thân quá nhiều trước khi lao vào thương trường… đã làm các doanh nghiệp Việt Nam mất đi nhiều thế mạnh ngay chính trên quê hương khá giàu có tiềm năng nguyên liệu và nhân công của mình.

“Kẻ yêu tranh… điên cuồng”

Tôi bất ngờ và đặc biệt chú ý đến Phan Minh Thông về việc “chơi tranh và bán tranh” của anh. Và muốn nói rằng nếu không hiểu con người yêu nghệ thuật hội họa trong anh thì có lẽ là chưa hiểu hết anh – người đã biết thế nào là hương thơm và chất cay của mặt hàng “bé hạt tiêu” mà ít ai đầu tư dù nó luôn có mặt trong bữa ăn hàng ngày của mỗi gia đình. Phan Minh Thông yêu tranh nên bỏ tiền ra mua tranh. Nhưng anh cũng yêu tranh để biết từ chối bán tranh khi có ai đó “dòm ngó” ngả giá bức tranh quý trưng bày trong bộ sưu tập.

Anh kể: “Tôi chơi tranh từ năm 2012. Đầu tiên tôi chỉ mua tranh để treo kín bức tường trống trải. Theo lời bạn bè chỉ dẫn tôi ra các Gallery đường Nguyễn Thiệp, quận 11 mua hai bức đem về treo, thấy căn nhà ấm cúng hẳn lên. Thế là tôi tiếp tục mua tranh, ngắm tranh từ đó. Có lần tôi mua 15 bức tranh của họa sĩ Trần Lưu Hậu khiến bà chủ Gallery cứ phải hỏi đi hỏi lại xem mình có nghe nhầm không. Lần khác, tôi đến nhà họa sĩ Đào Hải Phong mua luôn 7 bức rất đẹp mà họa sĩ “giấu” trong nhà. Tôi in lịch Tết bằng bộ sưu tập tranh của tôi và gửi biếu khách hàng. Sau khi nhận lịch in tranh, rất nhiều chủ doanh nghiệp rất nhiều doanh nghiệp, đối tác nước ngoài hỏi anh sưu tầm tranh từ bao giờ”.

“Bán tiêu, bán cà phê nhưng không thể ngờ rằng, có ngày mình còn… bán tranh, bán sách. Năm nào Công ty Phúc Sinh cũng in thiệp Chúc mừng năm mới để gửi tặng khách hàng. Nhưng một năm loay hoay mãi không tìm ra hình ảnh đẹp. Một ý nghĩ thoáng qua và tôi dùng hình ảnh bức tranh của mình đang có để in thiệp. Thiệp chúc mừng năm mới của Phúc Sinh năm ấy khác biệt so với mọi năm, nên tôi nghĩ từ nay về sau trong các dịp in thiệp hay lịch Tết, Phúc Sinh sẽ chỉ in tranh trong bộ sưu tập của mình. Chúng tôi gửi thiệp tặng cho khách hàng mà không biết rằng, bằng cách này, tôi đã bắt đầu một nghề khác: Nghề bán tranh” – anh nhớ lại.

Có ngày anh bán được đến 3-4 bức, toàn tranh đắt tiền, giá hàng ngàn USD. Vì thích thú chơi tranh và bán tranh, anh thuê một mặt bằng gần công ty để mở Gallery cho riêng mình. Thiết kế và lắp đèn lộng lẫy. Ðối tác đến công ty có thể tham quan luôn phòng tranh – đó cũng chính là cách anh chia sẻ nghệ thuật – cái đẹp đến mỗi người.

Bộ sưu tập tranh của Phan Minh Thông lên đến cả trăm bức, với nhiều họa sĩ tên tuổi như Ðỗ Xuân Doãn, Hoàng Ðăng Nhuận, Phạm Luận hay các họa sĩ trẻ như Liêu Nguyễn Hướng Dương, Ðinh Thúy Hạnh, Trần Ðình Khương… Bốn mùa Xuân – Hạ – Thu – Ðông trong những bức tranh như đưa cả tiết trời ngập tràn từng gian phòng.

Phan Minh Thông chơi với mọi người chân thành như cách anh nghĩ, cách anh viết và cách anh chơi tranh. Anh không muốn bức tường doanh nghiệp đồ sộ của mình thiếu vắng những bức tranh nghệ thuật và giá trị – chính nghệ thuật đã làm đầy một tâm hồn dễ rung động, vơi những vất vả nơi thương trường, giúp cân bằng giữa lao động cống hiến và hưởng thụ cuộc sống. Và nay anh lại có thêm cuốn sách nhỏ trong hành trang của mình, điều đó cho thấy anh là người luôn sống hết mình để đi tìm và làm giàu thêm gia vị của cuộc sống.

Nhã Văn

Tags:
Bình chọn bài viết:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài viết liên quan